Hãy đi về nơi ấy và đê sự im lặng lại với anh

Vì cuộc sống này hữu hạn nhưng điều đặc biệt mà em tìm kiếm – tình yêu thì vô cùng mà, hãy đi đến cuối con đường và tình yêu sẽ lại trở về với em mà…

Là con gái, đừng yêu thương dại khờ đến thế

Vì là con gái nên trái tim yếu mềm, hãy yêu thương hết mực đậm sâu, chân thành chia sẻ, để thấy rằng có nhiều người vẫn sống với nhau bằng tình yêu rất đẹp.

Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ

Ta chỉ mong có một ngày, tim ta biết nhớ mong một người, biết xót xa cùng niềm đau của người ấy, biết rung động khi mắt môi tìm nhau, tay xiết lấy nhau. Ta chỉ mong đôi tim đồng điệu, chan hòa và ấm áp.

Cậu ngõ lời đi cho tớ đồng ý

Những lúc em giận anh, em đôi co như thế nào anh cũng nghe, nhưng hãy giữ lấy liên lạc em nhé. Anh sợ sức tàn phá của sự lặng im, anh sợ em quen với nó mất rồi, em không còn cần giữ lại sự ồn ào này nữa.

Có một người yêu em là thế

Có những tình yêu chỉ toàn là nước mắt. Là anh yêu em nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác…

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Truyện les Touhou – Honnou chương 3

Chào các bạn rất vui được gặp các bạn, hy vọng là các bạn sẽ đọc lại cuốn truyện les này nhiều lần . Như vậy bạn sẽ hiểu được những điểm hài hước của nó!
 Để tiếp nối chương 2 của truyện les “Touhou – Honnou”. Hôm nay chúng tôi xin kể tiếp chương 3 cho các bạn theo dõi.

Thằng anh Rinno này 1+1 ra mấy ấy nhỉ?
Thì 2 ! hỏi vớ vẩn
Hừm…. Trật rồi…. Vậy Remilia + Flan thì bằng …?
Vượt quá giới hạn đo mất
Thế đấy, nên hôm nay tụi này tới ăn món ăn chị - em. Ừ hử
h- Hở? bà vừa phán vừa phán gì đấy…?
Cảm ơn vì bữa ăn nhé…. Dung tai nghe cái !!
Onee – Sama, chửi hai đứa khùng này coi !! Không … chị Ừm
Nó bị gì vậy????
Món “ chị cả” ngon lắm đó nha..
Cái đệch…..
O – Onee – Sama nhỏ đó …xạo phải không?
Bằng CMN chứng, Full HD luôn nhé!
Chị chị ơi….
Thuốc anh chế mà chịu nổi được hay sao
Thằng khốn nạn này !! Thật quá đáng…
Tui không để mấy người chạm vào chị đâu…
Cưng không thích nữa sao?
M – Mấy cái chuyện đó… Onee – Sama !?
Cái quái gì thế!? Rồi hết lên rồi !!
Thôi, thôi đừng nóng. Lỗi đứa nào hả…
Nước trái cây kích dục ngon không?
UUUU… Người tôi nóng quá
Anh cũng nống ở dưới lắm rồi nè.

Truyện les Touhou – Honnou chương 3

Câm ngay….
Hehee, dễ thương quá à… cưng không cần phải kiềm chế vậy đâu.
Ai them…? Còn lâu tôi mới để chị làm nhục … Tui sẽ tự lo lấy!!
AAAAAAAAAAAAAAA
Sao sướng quá vậy ta….
Cưng mà để chị giúp là sướng hơn nữa đó.hehehe
Ai them mấy người … Cút đi !!!
Em gái cưng đã vậy rồi, cưng không định làm gì sao? Muốn thử thuốc mới hông?
Nhưng mà phản bội Flan em không làm được đâu…
“Nếu cưng không biết điều thì băng Sex của cững sẽ bị tung lên mạng” Nếu chị đe dọa cưng như thế thì không gọi là phản bội đâu.
Vậy nếu… chỉ một chút thui thôi thì….
Vậy nhé lien hoàn phun thuốc !!1
Khoan…………….
Dạo đầu thăng hoa tức thì !!
AAAAAA
Chị Reimu em nói là chỉ một chút thôi mà….
Tụi này mới xài có một nửa khả năng thui . Đó chỉ là màn dạo đầu
Két. U… một mình không phê dược… Mấy người vừa xong CLGT?
Nhưng chỉ mới dạo đầu thôi mà.
Từ từ !! thằng anh nhìn kìa ẻm ướt quá trời luôn , như lụt vậy !!
Đừng có nhìn !!!!!
Ẻm hết chịu nổi rồi, tận dụng cơ hội thôi.
Cứ để em.
Pantsu của tui…!
 Kiểm định chất lượng nước đi…
Đưa xem nào. Tới luôn đi
Tuyệt làm liền và luôn . Không khách sáo nhé!
Trước hết phải cởi đồ. Thêm chút ra vị và cuối cùng…
Món chị em đã lên đĩa
Cám ơn vì bữa ăn
Chị như vậy có ổn không?
Mới đầu chị cũng ngượng lắm… Nhưng mà cái thuốc đó rất mạnh không thể áp chế được nó. Và chỉ mấy chiêu của họ…
C – Chị. Nếu chị đã nói vậy thì…
Mấy người mà không thỏa mãn được tôi thì cấm có về!!
Biết rồi mà . UUUUUU AAAA!

------- Chương cuối ----------

Flandre cưng. Cha nội Rin gửi?
Anh rất hối hận hôm nọ tiếp tay Reimu làm nhục cưng. Anh thực sự muốn xin lỗi. Đây có lẽ không phải là cách hay .nhưng đang đang có một đống hình và phim của cưng. Chúng rất tuyệt, anh đã tạo được chất lượng lớn sữa nóng , mong cưng đến đây chung vui…….
Đồ khốn nạn, trơ trẽn đê tiện mấy người biết tay tôi. Dám làm những trò không đứng đắn.
Khônggggg Mình chả có cảm giác gì hết!!!!1
Hôm đó là tại thuốc… Lần này lũ mấy ngươi sẽ  biết tay ta Rinnosuke!!!!
Ồ Flan tới nhanh rứa?
Phim của cưng anh dung 187 lần rồi đó !!!
Câm ngay cho bà !!!
UI Daaaa!!!!
Cưng làm trò gì thế?
Giả điên hả !
Hiểu rồi. Cưng muốn SM anh phải không? Hả?
Đánh vào bụng ấy, chừa mặt ra.Trông cậy vào cưng !!!
Còn bày đặt yêu sách !!!!
Ui daaaaaaaaaaa !!!
188 lần rồi……
SM hả? !!!!
Đúng lúc lắm, tới  bà đấy…
Hở?
Nhưng chị là “S” cơ mà.Vụ này hơi kì…
Kì cái ASSSSSSSS!!!!
Cưng nỡ xuống tay với chị hả….
Nói là làm!!!!
Đã thế chị phang cưng thẳng tay!!!!
 Hư ư ư aaa!!!
Lại chiêu gì nữa…
Tấn công!
Hứ ..về luyện thêm trăm năm nữa đi hen….Dâm thuật “lien hoàn Rape dương vật chỉ”!!!
Chết đi!!!!
K… Không thể đó là toàn bộ công lực mà…
Đò dâm tặc đê tiện…. Hôm nay mấy người liệu hồn…
Ối mẹ ơi. Quần lót dây luôn đó nha! Khá lắm Flandre của chị! Câm đi chết đi
Tỉnh rồi à?
Đây là….
Hihihi thích thật.
Tới luôn đi cưng đây không đùa nha!!!
Tui xích mấy người cho đến khi gong mọt, xương mục luôn cho hết hại đời con người ta !!!
Sao cơ…! Cái gì đó…
Hihihhi giờ thì cho các ngươi lếm nhé.
Thứ này hơi bị mạnh phải không? Ngồi yên đó đi và them nhé. Không ai giải tỏa cho đâu, mấy ngươi phải gánh chịu lời nguyền này vĩnh viễn.
Cầu xin cưng, thả tay phải anh ra. AAAA UUUUUUUUUUUUUU….
Please rape me!!!!
Hahaha đẹp mặt chưa.
Kẹt. Chị.
Flan am làm gì dưới này vậy?
À vũ khí của mấy người đó nè.Lấy chơi không
Ê thuốc đó là…
Á á á á  !!!
Trời ơi là trời câm mồm đi.
A… sướng quá đi ,ai tui quay lại.
Anh chịu hết nổi rồi, chắc điên quá. Lão cố chịu tí nữa đi RInno.Thê nào tụi nó cũng quay lại Rape chúng ta…vấn đề là thời gian thôi !
Tháng sau.Hôm nay cũng lại ngồi nhìn thôi.
Hai tháng. Muốn Hand Job hông?
Làm ơn!!
Hộc hộc… anh chết mất.
Cuối cùng cưng đã đến Remilia
Um… Flan không giỏi chuyện chăn gối lắm. Phải là chị nếu không em không thể thỏa mãn.
Được không?
Hú ú uuuuu!!
Ccahj cái gì vậy trời?
Mưa Rape dược!!
Đâu mất hết rồi?
Ạc chết tiệt. Chị them cưng hai tháng nay rồi. Dâm thuật “như lai thần Rape chỉ”
Á á á á á á aaa !
Khoooonggggggggggggggg…
Hai đứa mình vui vẻ chút chứ.Remi cưng? Đợi anh lấy hàng
Ê… còn tui thì sao?
Mai nhé cưng cho them chơi <3 !?
Nhưng mà….
Bắt đầu thác loạn 7 ngày nào!












Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Truyện les Touhou – Honnou chương 2

Chào ngày mới và rất vui được gặp lại các bạn!
Để tiếp nối chương 1 của truyện les “Touhou – Honnou”. Hôm nay chúng tôi xin kể tiếp chương 2 cho các bạn theo dõi.

Cưng đến đúng lúc ghê.
Hô hô! Lâu không gặp thằng anh Rinnisuke. Thần hay yêu quái….em ăn tái tuốt, miến dễ thương là được.
Cái…. My muốn chơi cả thần ư?
Lần này đền Morikiya sẽ biết tay em.
Hi…ếp cả thần ư! ….
Thằng anh cứ chống mắt lên  mà xem nha
Hê hê hê ….
Sao thế ? xoắn à?
Anh đâu có ngồi đay bắt sóc bỏ lọ mãi được. Cưng nghĩ bữa trước tới giờ anh làm gì ?
Anh đã chế ra thuốc bây giờ hoạt đọng nhanh gấp ba lần hiệu ứng kéo dài năm lần và gấp 15 lần độ phê… Anh mày đã cải tiến thuốc kích dục nhìn đi !
Oát!!
Tục danh của nó là “Hiếp Dược”
Lão đúng là thiên tài….. Có cái đó là yên tâm rồi
Cô em cũng thế. Chắc chắn là cưng cũng đã luyện tập khá nhiều.
Sao anh biết ?
!
Đương nhiên . Cơ thể chắc đụi, nhỏ này hiếp người cũng phải đến hai chục lần một ngày.
Không còn là Reimu của ngày xưa nữa. Có gọi nó là cỗ máy tình dục cũng không ngoa. Mình không thể chờ được nữa. Lên đường nào !
Được !
Ở đền Moriya

Để tiếp nối chương 1 của truyện les “Touhou – Honnou”. Hôm nay chúng tôi xin kể tiếp chương 2, tôi mong là bạn sẽ cảm nhận được những trò hài hước mỗi khi đọc truyện của tôi.


Reimu! Rinnosuke!!! Tui nghe hai ông bà gần đây đi khắp nơi tìm hàng đẻ hiếp à…
Ủa . bà biết rồi hả? được rồi giờ cưng muons vậy thì chị chiều!
Còn lâu !!!
Thế cơ à… cưng đừng trách chị nhé.
Kết thúc rồi….
Hở !? cái….? Bà đứng sau tôi từ khi nào !?
Không thể thế đau sanae cưng….Nhỏ còn lien tục điểm vào chỗ kín của cưng với tốc đọ cao! Chính xác là Reimu đã điểm cưng 57 lần !
Gọi bằng tiên thì chắc chắn nó là…. Sao thế này ?   AAAAAAA
Đòn dứt điểm cực sướng!!!
Thằng anh nhanh!!!
Được rồi! Hiếp dược!!! ?
Chị …chị Reimu… em …em ướt hết cả rồi…
Đáy đay mới đúng là Sanae cưng của chị
Ngon rồi … và thế là họ đã…..
Hừmmmm… em chưa xong kết hoạch ở đây. Dĩ nhiên.
Món chính hôm nay là Suwako!!!
Cái đồ ấu dâm… Chính là ta đó !!
Lý do để gọi bà này là thần chwacs hơi bị nhiều. Hình ảnh trong sáng , linh thiêng, cộng với sự vô tư nình dị…. Mình mà cho bả phê hiếp dược…
Sao ngứa quá đi…
Không thể tin có ngày ép được bà đó nói ra những lời này…! Thằng anh đúng là thực chất biến thái !!!
Hử..? Con sao vậy nè, Sanae?
Vừa rồi sướng quá ạ….
À , là hai ngươi phải không? Sao lại làm những chuyện đó với Sanae của ta.
Hê hê yên tâm  đi. Con không bỏ rơi thần đâu mà.
Hây…
Xong…
Còn lâu nhé.Nhóc tính giỡn mặt với ta hả…
Ơ… Mình không cử động được…
Các ngươi phải bị trừng phạt.
Ư… thậ khủng khiếp…
Không thể Reimu đồ cưng mặc nặng thế hả..?
Cả Pantsu cũng nặng luôn !?
Cái gì ? khí của nhóc Reimu tăng mạnh đot ngột.
Ê đó là của ta..làm sao mà…?
Cái này có vị …. Ngọt như mật vậy.
Quá tuyêt !!
Làm sao , từ khi nào mà nhóc mạnh như vậy..?
Dục vọng đã cho con sức mạnh…
 Thằng anh thuốc…
Nè đây cô em.
Để được làm tình với những cô gái đáng yêu và khỏe mạnh như thần. Con đã đặc biết sáng tạo ra kỹ thuật này.
Dâm thuật – Siêu dương vật
Á Á Á Á !!
Không biết giờ thì thần cảm thấy sao nhỉ?
Ngứa quá… Sao ngứa quá đi…!
Ngon vãi !!!

Để cảm nhận được những trò hài hước tiếp theo , mời bạn đón đọc chương 3 của truyện les “Touhou – Honnou”.










Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Truyện les Touhou - Honnou chương 1

Truyện les kể về thế giới thứ ba,họ cũng có tình yêu tuyệt diệu,sự lãng mạn và đáng được chân trọng.

Người ta thường nói  về truyện les cũng là một con người và đồng tính luyến ái không phải là bệnh bạn có biết chàng ca sĩ người mỹ la tinh ricky mactin không thật đáng để cho ta ngưỡng mộ tôi sẽ coi những người đó như là bạn theo đúng nghĩa.một tình bạn có thể sẻ chia những nỗi buồn vui quan tâm và có thể hy sinh cho nhau như là đối với người ko phải là les. Hôm nay tôi xin giới thiệu cho các bạn truyện Touhou - Honnou

Chào ngày mới.Tôi là Hiroyuki.Đây là Dou Touhou đầu tiên của tôi, nên tôi đã bỏ ra rất nhiều công sức.
-Hả?
- Ê thằng anh Rinno, cửa hàng lão có thuốc kích dục không vậy?
- Mà để Chi? Có…có đấy…
- Nên định mua ít lấy thịt vài nhỏ. Ơ thì… dạo gần đây em hơi bị ức chế tình dục đó mà.
- Gì? Lão đi nữa à?
- Được thôi, vậy thì đi ngay và luôn.
- Nói thế mà không thấy nhột à?.
- Cái trò cưng định làm đồi trụy chẳng kém gì cưỡng bức cả.
-Dù sao đi nữa, cưng đúng là kinh tởm.
- Vậy… vậy hả?
- Hừm, anh chỉ lấy tí hàng để dành dùng sau thôi.
- Rồi mấy đứa đó phải quỵ lụy cầu xin được hiếp bằng tuyệt chiêu Marisa giúp em luyện thành.
- Mà em ngh
ĩ ổn thôi. Gớm nhỉ?
- Được thôi…. Anh cũng khá tự tin vào khả năng” độc tấu” đấy nhé.
- Ồ, vậy sao…
- Anh đã tìm tòi về kỹ năng độc tấu cũng phải vài thế kỷ rồi…
- Muốn sương thì , trước nhất phải bảo đảm hậu môn được…đếu hứng thú nhé.
- Ồ , là Youmu à….
- Mục tiêu trong tầm ngắm
-Lão…

- Anh đè nghị cho ẻm mặt quần bó để hiệu quả tăng cao..
- Hửm! cưng cũng ngĩ thế hả?
- ………. Nói quá chuẩn!
- ………Hả?
- Anh đã phải lòng cưng rồi…
- ồ, Rinno Suke. Này Youmu cưng
- …Và chính vì thế anh muốn lấy hang ngay.
- Hả…. khoan! Khoan đã!
- Haaaaaaaaaaaaaaa!!!
- Reimo nhanh!!!!!!
- Cái gì!?
- !?   này !!
-???? Hây!
- Khá lắm !!!
- Nữa này !!
- Hở?
- Ita Daki ma su
- Gì đây… bà bệnh hả…
-A… hơ hơ, để xem lát nữa cưng còn nói thế không.
- Kh…Không đừng mà…
- AAAAAAAA….
-Hô, Hô xem kìa….Cưng mới bị dính thuốc mà.
-Hở !? Người tui…sao lại nóng thế này…
- AAh… AAAA…A!!!!!!
- Được rồi, cùng nhau nào..!
-Tuyệt ! cưng tuyệt lắm Youmu!
- Không… thể nào, em không kiểm soát được nữa…
- AAA… chị Reimu…
-Không chê vào đâu được. Hơ Hơ, cưng tuyệt lắm
- ! ê khoan!
- cái đó là từ shop anh này đấy nhé…!
-Giờ xung cái quần này vào thùng công đức…
- Ha …ha…ha….
- Vê lờ…. ồ hô hố hố hố !!
- Kéo búa bao!!!
- Cung thì sao sướng vậy còn chưa đủ nữa hả?
- Sao ? có hình rồi còn muốn gì nữa?
- Đúng thế…. Mục tiêu hôm nay là ở đây “ Hồng Quán ma”
- Ẻm gác cổng và ẻm hầu gái đấy còn lâu mới để cưng làm thế. Chắc cưng cũng muốn biết là Remilia không dễ ăn như Youmu đâu…
- Remilia……….
- Hừm hừm….. cưng thu phục được chỗ này rầu nhỉ?
- Ồ , Em lo trước sẵn hết rồi.
- Chà , số đỏ rồi.
-Lệ My đang ở đâu em gái?
-Tr…trong phòng tắm ạ…
- Phi.chắc là đây rồi….
- Ừm…
- Tới luôn!!
- Phù….
- Quần áo dị vãi?
- Váy hầu gái ngắn!? Tiểu thư cao sang thành hầu nữ tầm thường…
- Cả sự rụt rẻ e thẹn khi mặt váy ngắn mà thả rong nữa!!!
- Bá chấy Rinnisuke…!!!
- Đó là khả năng của một kẻ cả đời cống hiến vào “thẩm du”
- Hêê, chào Remi cưng.
-!? Rinnosuke!?
-Làm sao mà lão vào được tận đây…?
- Hừm. Gác cổng với hầu gái dẫn anh lên đây, tin không?
- Lão này có cái gì đó rất là kỳ lạ…Hắn âm mưu gì vậy ta…!?
- Camera chìm…tách tách tách…………….
- Phù… phòng này ngột ngạt phết.
- Hả CLGT?
- K-KH-không gì….
-…. Thật sao. Sao lại che cái chỗ ấy bằng cả hai tay vậy…
-  Không phải như thế hơi sơ hỏ sao?
- ưm…ư ư!?
- Mùi này cũng không tệ phải không Remi cưng?
- Khong hổ là Remilia… thuốc không có tác dụng lắm… Nếu vậy!
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!
-  Bà ..làm gì… thì làm đi…..
-hê hê hê…chắc là cưng đang muốn làm những trò không đứng đắn phải không?
- Hở ? Không .
- Người tui thấy kỳ quá. Nóng … quá… sao tư nhiên….
- Haa … Haa….
- Sao!?
- Nói đi. “Onee-Sama ơi , làm ơn đi.”
- Khoan đã… Ồ được được!
- KHông , không phải là “one – sama ơi. Ăn súp ngêu của em đi ạ <3!” …..Đúng chứ?
- UUU…
- Tác dụng của thuốc này càng lúc càng mạnh phải không?
- UU… nhưng mà …nó
- Nếu vậy thì tốt nhất cưng nên nói đi, từng lời từng chữ nhé.
- !? . Sao ? vậy thôi chị về nhé….
- One…
- Ăn súp ngêu của em đi ạ !! Onee- Sama ơi…
- Sau đó hai đứa tiếp tục cuộc hành trình…?
- Tách ..tách..tách…tách
- Phải thế mới ngoan chứ!
Kết thúc chương 1 truyện les Touhou - Honnou , mời quý vị đón đọc tiếp chương 2.


Truyện trinh thám Xác ướp thì thầm chương 3

Tiếp theo chương 2 của truyện trinh thám "Xác ướp thì thầm " bạn đã cảm nhận được hấp dẫn của Truyện và khả năng trinh thám của nhân vật. Không để các bạn chờ lâu hôm nay Namphan chia sẻ với bạn đọc chương 3 của truyện
- Làm sao 1 xác ướp có thể nói chuyện được - Peter nói lại.
Bob chỉ lắc đầu.
- Một cái xác ướp - Peter nói tiếp và xoa rối mái tóc nâu, là phải được ướp. Một cái xác ướp, không phải là 1 con người. Nó từng là 1 con người, nhưng không còn là người nữa.
- Đó là 1 con người đã chết - Bob đồng ý. Và người chết thì không nói chuyện, ai cũng biết điều đó.
- Ai cũng biết, ngoại trừ cái xác ướp - Peter vừa nói vừa lấy lại bức thư để xem cho kỹ hơn. Xác ướp nói chuyện à? Không, không, mình không thích. Bọn mình đã có quá nhiều vụ bí ẩn lạ thường rồi. Tốt nhất bọn mình nên đi Santa Monica giúp bà kia tìm con mèo giống Abyssunie.
Bob nhìn bức thư của bà Banfry.
- Giữa hai vụ, Hannibal sẽ chọn vụ nào? Cậu có đoán được không? Bob hỏi mỉa mai.
- Không đoán được! Peter tức giận đáp. Ngay khi nhìn thấy bức thư của ông Hitchcock, cậu ấy sẽ gọi điện thoại cho hãng thuê xe và xin chiếc xe Rolls cùng bác tài Warrington, để đến gặp giáo sư Yarborough. Nhưng dù sao, bọn mình nắm tuyệt đại đa số số phiếu quy định.
- Hannilbal không phải loại người chịu để bị không đủ số phiếu quy định. - Bob bắt bẻ. Bọn mình đã thử áp dụng với cậu ấy phương pháp dân chủ rồi, thời Lâu đài kinh hoàng ấy. Không thể nói rằng bọn mình đã thành công mỹ mãn lắm.
- Mình biết - Peter buồn bã nói.
- Ủa, mà chuyện gì đã xảy ra với cậu Babal của chúng ta rồi? Đáng lẽ cậu ấy đã về từ lâu rồi mà.
- Đây là dịp sử dụng kính tiềm vọng của ta! Peter kêu lên.

Bộ tham mưu của Ba Thám Tử Trẻ, vô hình đối với những ai không biết, cũng có 1 khuyết điểm: khi bị nhốt bên trong, Ba Thám Tử Trẻ không thể nhìn thấy những gì xảy ra bên ngoài.
Hannibal đã chữa lại khuyết điểm này bằng cách làm cái kính tiềm vọng, bằng vài mảnh gương đặt ở góc vuông trong ống lò sưởi, trông hoàn toàn vô hại.
Peter Crentch nâng kính tiềm vọng lên, sao cho phần trên nhô lên khỏi đống đầ đạc linh tinh phủ kính nhà lán, rồi xoay kính từ từ, mắt dán vào đầu dưới của ống.
- Bà Jones đang bán sắt vụn cho thợ sửa ống nước - Peter thông báo. Anh Hans đang chất vật tư vào 1 góc. ủa, Babal về kìa. Cậu ấy đang dắt xe đạp. Bánh trước bị xẹp.
- Chắc xe đạp bị xì bánh - Bob nói - Có lẽ do vậy mà Babal về trễ. Mình dám cá mặt Babal đang giận dữ.
- Hoàn toàn không - Babal đang cười toe toét. Điều này thì lạ thật, Babal rất ghét bất trắc. Thậm chí thủng xe cũng sẽ làm cho Babal tức điên lên. Babal luôn muốn mọi thứ phải hoạt động 1 cách hoàn hảo.
- Babal là 1 người hết xảy, nhất là khi phải dự sđoán sự việc, Bob nói. Cậu ấy sẽ dễ gần hơn nếu cậu ấy không nói chuyện giống như từ điển. Đôi khi mình vất vả lắm mới hiểu nổi Babal.
- Đâu phải mình cậu.
Peter xoay kính tiểm vọng.
- Babal đậu xe đạp vào 1 góc. Cậu ấy đang đưa 1 vật gì đó cho bà Jones. Thím đang nói chuyện với Babal. Thím chỉ về hướng nhà xưởng. Chắc là thím nói cho Babal biết bọn mình đang ở đâu. Bây giờ cậu ấy đang bước về căn phòng. Sao Babal không chịu đi nhanh hơn nhỉ? A! cậu ấy lại bước trở ra.
- Bọn mình sẽ phá Babal - Bob ĐB nghị. Mình sẽ dấu đi lá thư của ông Hitchcock. Babal sẽ đọc thư của bà Babfry, và sẽ lên cả 1 kế hoạch để tìm con mèo. Khi ấy mình sẽ đưa bức thư kia ra...
- Và bọn mình sẽ nói với Babal rằng bọn mình không thể lo vụ xác ướp khi chưa tìm ra con mèo, Peter nói thêm. Này, mình có sáng kiến khác. Mình sẽ cùng suy luận. Cậu chỉ việc nói hùa theo mình.
Tiếng cọt kẹt sắt vào xi-măng báo cho Peter và Bob hay rằng Babal đang chui vào " Đường hầm số 2" và mở tấm lưới ra.
Peter lật đật đưa kính tiềm vọng trở về vị trí thấp, rồi ngồi xuống. Chẳng bao lâu, sau khi nghe tiếng cạ cho biết Hannibal đang bò, cửa sập nâng lên và Hannibal Jones chui vào xe lán.
- Nóng quá! cậu kêu lên.
- Phải - Peter trả lời, không ohải lúc để bị xẹp bánh xe chút nào.
Hannibal rất ngạc nhiên nhìn bạn:
- Làm sao cậu biết mình đạ bị xẹp lốp xe?
- Vấn để suy luận thuần túy - Peter nói. Cậu đã từng khuyên Bob và mình phải luyện tập suy luận. Đó là việc bọn mình đã làm. Đúng không Bob?
Bob nghiên đầu thở dài:
- Tội nghiệp Babal quá. Thời tiết như vậy, mà phải dắt xe đạp đi bộ thì không hứng thú chút nào.
Hannibal quan sát 2 bạn kỹ hơn.
- Đúng - cậu thừa nhận. Bây giờ mình sẽ rất biết ơn, nếu các cậu giải thích cho mình nghe sự tiến triển quy trình trí tuệ của các cậu.
- Cái gì? - Peter hỏi.
- Cách suy nghĩ của bọn mình - Bob dịch lại. Peter ơi, giải thích cho Babal đi.
- Được - Peter Crentch nói. Babal à, cậu hãy cho mình xem 2 bàn tay cậu đi.
Babal giơ tay ra. Hai bàn tay rất dợ Trên 1 tay có dấu in vết bánh xe đạp.
- Rồi sao nữa? cậu hỏi.
- Đầu gối phải của cậu dính đầy bụi, Peter nhận xét. Vậy cậu đã quỳ xuống để nhìn 1 cái gì đó. tay cậu dơ; tay trái có hình bánh xe đạp. Vậy cậu đã quỳ xuống để xem bánh xe đạp. Để làm gì? Vì cậu bị thủng bánh xe. Giày cậu cũng dính đầy bụi. Vậy là cậu đã cuốc bộ rất lâu. Đơn giản thôi, anh bạn Warson thân mến à, như Sherlock Holmes thường nói.
- Nếu không có kính tiềm vọng, thì sự suy luận này thật xuất sắc - Hannibal có vẻ khâm phục.
- Hoan hô! Hannibal nói thêm. Phung phí tài năng như thế này để đi tìm 1 con mèo thất lạc, thì uổng wá !
- Hả? Peter và Bob đồng thanh la lên.
- Mình nói - Hannibal làm rõ, rằng hoang phí vô ích những khả năng suy luận phát triển như vậy là uổng wá.
Hannibal đã cố tình nói dài dòng, dùng từ ngữ phức tạp, vì biết rằng Peter rất ghét như vậy.
- Những nhà tâm lý học tài giỏi như các cậu, Hannibal nói tiếp, đáng lẽ nên dùng thời giờ rảnh rỗi để giải những vụ bí ẩn như... chẳng hạn như vụ 1 cái xác ướp 3000 năm tuổi nói chuyện bằng 1 phương ngôn chưa được biết đến và truyền đạt những bức thông điệp vô nghĩa cho chủ nhân kinh ngạc của nó...
Bạn có thể chưa đọc
Peter hét lên:
- Ai kể cho cậu nghe chuyện xác ướp?
- Trong khi 2 cậu luyện tập suy luận - Babal trả lời, thì mình luyện tập phương pháp cảm từ xa, tức là sự tryền đạt suy nghĩ. Bob à, cậu đang giữ 1 bức thư có địa chỉ của giáo sư Yarborough. Mình đã điện thoại đến hãng để xin xe cùng bác Warring ton. Trong 10 phút nữa, chúng ta sẽ ĐB nghị giúp đỡ nhà Ai Cập học lừng danh làm rõ vụ bí ẩn xác ướp thì thầm.
Peter và Bob kinh ngạc nhìn xếp không nói được lời nào.
Câu chuyện diễn ra thế nào mời các bạn đón đọc chương 4 của truyện trinh thám " Xác ướp thì thầm"

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Truyện trinh thám Xác ướp thì thầm chương 2

Để tiếp chương 1 của truyện trinh thám “Xác ướp thì thầm” hôm nay buôn truyện hay post tiếp chương 2 để bạn đọc theo dõi.
Ba thám tử trẻ chưa bao giờ phải lo 1 vụ lạ thường như vụ đang được ĐB nghị.
Giáo sư Robert Yarborough, nhà Ai Cập học lừng danh, sống trong 1 hẻm khu dân cư ngay giữa rừng, cách Rocky khoảng 15km. Nhà ông, 1 ngôi nhà cổ kiểu Tây Ban Nha, đã được chính ông biến thành viện bảo tàng tư nhân.



Một hàng cửa - cửa sổ, nhìn ra 1 cái sân lót đan, chiếu sáng căn phòng rộng lớn, nơi giáo sư để các kho báu của mình. Buổi chiều, không khí nóng nực 1cách kỳ lạ... Giữa các cửa sổ, có những bức tượng, từng trang trí các ngôi mộ cổ xưa tại Ai Cập, đứng thẳng. Một trong những bức tượng ấy, tượng thần Anubis - thân người, đầu chó, chiếu xuống sàn nhà 1 bóng đen hình thù dễ sợ.

Trên tường có treo những chiếc mặt nạ có nụ cười bí ẩn và sắc sảo. Tủ kính bảo vệ khỏi bụi cho những tấm bảng viết bằng đất sét, cho nữ trang bằng vàng và những con bọ bằng ngọc bích, được chạm khác bởi những người thợ kim hoàn đã chết từ mấy thế kỷ nay.
Dưới đất có cái quách, với hình xác ướp trên phần nổi thấp của nắp. Đó là 1 cái quách vô cùng giản dị, không có chạm vàng, không có trang trí, nhưng giấu 1 sự bí ẩn mà chưa ai tìm ra câu giải. Nên chủ nhân, giáo sư Yarborough, 1 người đàn ông nhỏ nhắn mập mạp, có râu nhọn và đeo kính gọng vàng, khá tự hào về cái quách này.

Thời còn trẻ, giáo sư đã lãnh đạo nhiều chuyến thám hiểm đi đến tận Ai Cập để khai quất tìm kiếm. Ông đã tìm thấy nhiều ngôi mộ đào ngay sườn những ngọn đồi, chứa xác ướp của những vị vua Pharaon, cùng phu nhân và người hầu, chưa kể nữ trang và dụng cụ. Ông cất giữ tại nhà phần lớn những vật tìm ra và đang viết sách về những phát hiện của mình.

Giáo sư đã tìm ra cái quách bí ẩn cách đây 25 năm. Nhưng thời đó, do ông quá bận bịu với những cuộc tìm kiếm khác, ông đã cho 1 viện bảo tàng ở Caire mượn quách. Nay, khi đã về hưu, ông có ý định tiếp tục nghiên cứu; nên cách đây mấy ngày, xác ướp và quách đã được chở đến bằng tàu lửa.
Bây giờ, ông Yarborough nghĩ, mình sẽ có thời gian khám phá ra bí ẩn của nó... 

Chiều hôm đó - 2 ngày trước khi Ba thám tử trẻ nhận được thư ông Alfred Hitchcock, giáo sư đang đứng trong viện bảo tàng nhỏ của mình và căng thẳng gõ cây viết chì vào nắp quách. Nắp này có thể tháo ra dễ dàng như nắp của 1 cái thùng bình thường.

Wiggins, người đã phục vụ cho giáo sư từ nhiều năm nay, kính cẩn hỏi:
- Thưa ông, ông có nghĩ là nên làm lại cuộc thí nghiệm này, sau cuộc xúc động mà ông đã bị ngày hôm qua không ạ?
- Tôi kiểm tra xem việc này có lặp lại hay không - giáo sư cương quyết trả lời. Anh mở giúp 1 cái cửa sổ. Ở đây ngột bgạt quá.
- Vâng, thưa ông - Wiggins vừa nói vừa mở cửa sổ gần nhất.
Từ khi bị nhốt lại trong ngôi mộ của 1 vua Pharaon 2 ngày liền, do tai nạn, giáo sư bị chứng sợ chỗ kín.
Rồi Wiggins mở nắp lên, và sau khi tháo ra hoàn toàn, cho nắp tựa vào quách.
Hai người đàn ông cúi xuống nhìn vào bên trong.
Mỗi người 1 sở thích. Có người sẽ không cảm thấy thích thú gì khi ngắm nhìn 1 cái xác ướp, nhưng giáo sư Yarborough thì khác, ông say mê những thi hài ướp bitum và quấn băng vải. Người Ai Cập cổ xưa tin rằng thân thể con người phải được bảo quản hoàn toàn tốt để có thể trình diện thế giới bên kia. Cũng chính để dự phòng cuộc sống sau này, mà họ đặt vào ngôi mộ quần áo, vật trang trí, dụng cụ và nữ trang của kẻ quá cố.

Xác ướp của giáo sư Yarborough tên là Ra- Orkon. Kén bọc xác đã được mở ra 1 phần, nên khuôn mặt của Ra- Orkon lộ ra. Đó là khuôn mặt của 1 người đàn ông lớn tuổi, thông minh, mắt nhắm, môi hơi hé ra như để nói chuyện. Có thể tưởng ông được chạm khắc bằng gỗ mun.
- Thưa ông, trông Ra-Orkon hoàn toàn bình tĩnh - Wiggins nhận xét. Tôi không nghĩ hôm nay ông ấy sẽ giở chứng nữa.
- Hy vọng là không - giáo sư rầu rĩ đáp. Ông ấy đã chết cách đây 3000 năm. Bây giờ ông ấy lại nói chuyện, thì đúng là phản tự nhiên.

- Tất nhiên, thưa ông.
- Nhưng hôm qua, lúc ở 1 mình với ông ấy, ông ấy đã nói chuyện với tôi! Tôi không hiểu ông ấy nói tiếng gì, nhưng tôi đã hiểu rõ rằng ông ấy nhờ tôi giúp 1 việc gì đó, rất khẩn cấp.
Giáo sư cúi xuống xác ướp:
- Ra- Orkon, nếu ông có điều gì cần nói với tôi thì ông hãy nói đi. Tôi nghe đây. Tôi sẽ cố gắng hiểu ông.
Một phút trôi qua, rồi 1 phút khác. Không có tiếng động nào trong phòng, ngoại trừ tiếng ruồi bay.
Chắc là tôi bị ảo tưởng! Cuối cùng giáo sư thở dài.

- Đó là cách giải thích duy nhất có thể được. Wiggins à, anh làm ơn đi lấy giúp cái cưa tay trong xưởng được không? Tôi sẽ cưa 1 khúc gỗ quách. Như vậy qua thử nghiệm than phóng xạ, anh bạn Jennings ở đại học tổng hợp Californie của tôi sẽ có thể xác định được chính xác tuổi của cái xác ướp này.
- Vâng, thưa ông, Wiggins nói, rồi bước ra.
Đúng lúc đó, tiếng thì thầm không rõ vang lên, chắc chắn xuất phát từ cái quách. Giáo sư chưng hửng đứng thẳng người dậy. Rồi ông kê tai lại gần miệng xác ướp.
Xác ướp đang thì thầm. Lời nói dường như phát ra từ đôi môi hé mở một nửa, những lời nói được phát âm bởi 1 người Ai Cập đã chết cách đây 3000 năm.
Ông Yarborough không hiểu những lời nói này. Chúng được cấu tạo bằng những âm tiết khàn và xuýt, nói bằng 1 giọng gần như không nghe được. Tuy nhiên, những lời nói càng lúc càng gấp gáp hơn, như thê xác ướp hết sức muốn được nói.
Nổi xúc động khủng khiếp chiếm lấy giáo sự Ông nghĩ ngôn ngữ này là tiếng ả Rập cổ xưa. Thỉnh thoảng giáo sư có cảm giác nhận hiểu ra 1 từ.
- Nói đi, hãy nói đi, Ra-Orkon! giáo sư kêu. Tôi sẽ cố gắng hết sức mình để hiểu ông.

- Xin lỗi, thưa ông!
Giáo sư xoay gót quay lại. Lời nói cuối cùng này do Wiggins, tay cầm cưa mới bước vào, phát âm. Ra- Orkon đã ngưng nói.
- Wiggins ơi! Giáo sư nói. Xác ướp vừa mới thì thầm nữa. Nó đã bắt đầu ngay khi anh mới bước ra ngoài, và nó đã im đi khi anh bước vào.
Wiggins nhíu mày, nét mặt nghiêm trang.

- Thưa ông, dường như nó chỉ muốn nói chuyện với 1 mình ông thôi. Ông đã hiểu nó nói gì chưa ạ?
- Không - Ông Yarborough kêu lên. Tôi không phải nhà ngôn ngữ học. Có thể Ra-Orkon không nói bằng tiếng ả Rập cổ, nhưng cũng có thể nói bằng tiếng Hittite hay thậm chí tiếng Chaldie.
Wiggins liếc nhìn qua cửa sổ. Trên sườn đối diện của thung lũng có 1 ngôi nhà màu trắng, mới tinh. Anh ta dùng ng1on tay chỉ ngôi nhà.
- Giáo sư Freeman là bạn của ông, thưa ông - Wiggins nhận xét. Ngoài ra ông Freeman còn rất am hiểu về tất cả những gì có liên quan đến các phương ngôn vùng Cận Đông. Chỉ mất 5 phút là ông ấy có thể có mặt ở đây. Và nếu xác ướp chịu nói chuyện với ông ấy, chắc chắn ông ấy sẽ hiểu nó nói gì.
- Rất đúng! giáo sư la lên. Đáng lẽ tôi phải báo cho cậu ấy biết ngaỵ Dù sao, cha cậu ấy cũng có mặt cùng tôi lúc tôi tìm thấy Ra-Orkon. Nhưng việc phát hiện này không mang lại may mắn cho anh ấy: anh ấy đã bị ám sát 1 tuần sau đó, ngay giữa chợ. Anh đi gọi cho tôi cậu Freeman đi, Wiggins à, và bảo cậu ấy sang đây ngay.
- Vậng, thưa ông.

Wiggins vừa rời khỏi phòng là tiếng nói thì thầm kỳ lạ tiếp tực trở lại.
Giáo sư lại thực hiện 1 nỗ lực mới để hiểu xem xác ướp nói gì, rồi bỏ cuộc. Ông ra đứng ngay ở cửa sổ, nơi nhìn thấy nhà ông giáo sư trẻ tuổi Freeman, xây trên sườn dốc, dưới mức đường xe chạy nhiều.
Ông Yarborough nhìn thấy người đàn ông trẻ bước ra khỏi nhà qua cánh cửa hông, leo lên cầu thang ngoài, bước vào ga-rạ Sau đó ít lâu, 1 chiếc xe chạy ra, rẽ vào con đường nhỏ ngoằn ngoèo giữa sườn dốc. Không rời mắt khỏi chiếc xe đang chạy, giáo sứ Yarborough vẫn lắng nghe, hết sức chăm chú, tiếng thì thầm của xác ướp.

Bỗng nhiên, Ra-Orkon im lặng. Nỗi lo sợ chiếm lấy ông giáo sư già. Sao! Chẳng lẽ xác ướp lại ngưng nói đúng vào lúc có thể hiểu ra nó nói gì?
- Nói tiếp đi, Ra- Orkon, ông hãy nói tiếp đi. Tôi van ông. Chúng ta đang chờ thông dịch viên đến. Ông hãy nói đi!...
Một hồi sau, tiếng thì thầm tiếp tục trở lại. Ông Yarborough nghe tiếng xe dừng lại trước cửa nhà. Cánh cửa mở ra. Có người bước vào phòng.
- Cậu đó hả Freeman? ông Yarborough hỏi, nhưng không rời mắt khỏi xác ướp.
- Dạ phải, cháu đây. Bác bị làm sao thế, hả bác Yarborough? Người kia hỏi.
- Cậu đừng làm ồn. Lại đây. Nghe đi.
Rồi nói với xác ướp, ông giáo sư già la lên:



- Hãy nói đi, Ra- Orkon ơi! Nói đi! Bây giờ có người sẽ hiểu ông.
Nhưng xác ướp im lặng. Im lặng y như đã từng im lặng suốt 30 thế kỷ.
- Cháo không hiểu, Freeman nói. Có phải bác nói chuyện với xác ướp không ạ?
Ông Yarborough quay sang người đồng sự trẻ. Ông Freeman là người vóc dáng trung bình, thon thả, nét mặt vui vẻ. Tóc ông chỉ hơi bắt đầu bạc 1 ít.
- Phải, Yarborough nói. Xác ướp vừa mới nói chuyện với tôi bằng 1 thứ tiếng mà tôi không hiểu được, và tôi hy vọng cậu sẽ thông dịch cho tôi. nhưng ngay khi thấy cậu, nó...
Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của ông Freeman, giáo sư Yarborough không nói nữa.
- Cậu không tin tôi, phải không? Cậu không tin rằng Ra- Orkon có thể nói chuyện với tôi à?
Freeman gãi cằm.
- Bác hãy thừa nhận rằng đó cũng là chuyện lạ - cuối cùng ông nói. Cháu sẽ dễ tin hơn nếu chính cháu nghe thấy...
- Ta hãy làm thử - Ông Yarborough nói. Ra-Orkon, ông nói đi, chúng tôi nghe đây. Chúng tôi sẽ cố gắng hiểu ông.

Hai người đàn ông chờ đợi. Xác ướp không phản ứng.
- Không chờ nữa - Ông Yarborough thở dài. Ra-Orkon chỉ chịu nói chuyện riêng với tôi thôi. vậy mà tôi cứ hy vọng cậu sẽ dịch cho tôi nghe những gì ông ấy nói.
Giáo sư cố gắng ra vẻ tin tưởngm nhưng không thành công lắm.
- Nếu có thể được, cháu sẳn lòng giúp bác - Ông lễ phép trả lời. Ô kìa! bác định làm gì với cái cưa này? Không lẽ bác tính mổ tử thi Ra-Orkon?
- Không, không. Tôi chỉ muốn cưa 1 mẫu gỗ để đưa thí nghiệm than hoạt tính và như vậy xác định ngày chính xác khi Ra- Orkon được chôn cất.
- Làm hỏng 1 cái quách cổ xưa như thế này thì uổng quá.
- Không đâu- Ông Yarborough đáp. Cái quách này không có gì là quí báu hết, và dù sao tôi cũng phải biết được nó có từ năm nào chứ. Nhưng mỗi việc 1 lúc. Trước khi tìm ra bí mật của Ra-Orkon, tôi muốn làm rõ cái chuyện thì thầm này. Nhưng, cậu Freeman ơi, 1 cái xác ướp đâu thể nói chuyện được! Mà xác ướp này thì lại nói. Và chỉ nói với 1 mình tôi mà thôi.

- Hừm! Freeman vừa kêu vừa cố giấu đi nỗi thương hại đối với người đàn ông già. - Hay bác giao cho cháu cái tên già hay đùa này trong vài ngày? Khi về tới nhà cháu, có thể nó cũng sẽ chịu nói chuyện với cháu. Nếu cháu hiểu được nó kể lễ điều gì, cháu sẽ truyền đạt lại chính xác cho bác bức thông điệp của nó.
Giáo sư Yarborough nhìn trừng người đàn ông trẻ.
- Cậu thật là tốt bụng, cậu Freeman à- Ông trịnh trọng nói. Cậu đang nghĩ tôi bị ảo tưởng, và để tránh làm cho tôi buồn, cậu không thành thật nói ra. Thì, cũng có thể cậu đúng. Ra-Orkon sẽ ở lại đây cho đến khi tôi tin chắc về sự việc này.
- Tùy bác thôi - Freeman nói. Nếu anh bạn của ta lại nói nữa, bác cứ báo cho cháu biết. Cháu sẽ đến cấp tốc. Tạm thời cháu xin phép bác. Cháu có tiết giảng ở trường đại học tổng hợp.
Ông Freeman ra khỏi căn phòng. Ông giáo sư Yarborough hoài công chờ xác ướp nói chuyện trở lại. Wiggins xuất hiện.
- Tôi dọn bữa ăn tối cho ông được chưa ạ?
- Dọn đi, Wiggins. Anh có nhớ là anh không được nói cho ai biềt về cụ này không?
- Dạ nhớ, thưa ông.
- Tôi đã nhìn thấy rõ phản ứng của cậu Freeman. Tất cả các đồng sự của tôi cũng sẽ phản ứng như vậy thôi. Nếu họ biết rằng 1 xác ướp kể chuyện cho tôi, họ sẽ nghĩ tôi lẫm cẩm. Anh thử tưởng tượng nếu báo chí nắm được chuyện này: uy tín nhà bác học của tôi sẽ tiêu tan.
- Tất nhiên, thưa ông.
- Tuy nhiên tôi phải xin ý kiến của 1 người nào đó. Một người nào đó không phải là nhà bác học, và biết rằng thế giới này đầy rẫy bí ẩn... Ồ! tôi biết người nào rồi. Tôi sẽ gọi điện cho anh bạn Alfred Hitchcock của tôi. ít nhất anh bạn này sẽ không cười tôi.
Giáo sư Yarboruogh nghĩ đúng. Alfred Hitchcock không cười ông. Như ta đã biết ở chương trước, ông chỉ báo tin cho Ba Thám Tử Trẻ.
Mời các bạn đón đọc chương 3 của truyện trinh thám “Xác ướp thì thầm”

Truyện trinh thám Xác ướp thì thầm chương 1

Truyện trinh thám xác ướp thì thầm là loại truyện mang nhiều yếu tố trinh thám kinh dị khiến người ta phải rùng mình. Chương 1 của truyện trinh thám này với nội dung “Một bức thư khác thường”  mời các bạn đọc nội dung của truyện.

" Cứu với! cứu với!"
Giọng kêu the thé, kỳ lạ, đầy lo sợ.
Ba Thám tử trẻ. Hannibal Jones, Peter Crentch và Bob Andy không hề chú ý đến, bởi cả 3 quen thuộc với giọng nói ấy: đó là giọng của Râu Đen, con yểng được nuôi để lấy hên. Y hệt như 1 con két, nó thích lập lại những gì nó được nghe.
Bà Mathilda Jones, thím của Hannibal, liếc nhìn lồng yểng.
- Hannibal ơi! Thím gọi. Con không nên cho con yểng của con xem nhiều phim trinh thám ở truyền hình như thế.
- Dạ, Hannibal trả lời. Thím Mathilda ơi, cánh của này để ở đâu?
- Tất nhiên là để chung với mấy cánh cửa kia. Này, các cậu ơi, cật lực lên đi chứ! Còn nhiều việc lắm, mà thời gian thì qua nhanh lắm.
Có tiếng lêu, ông phát thư đến, đặt 1 cọc thư vào thùng thơ.
- Chúa ơi! Khi đó thím Mathilda chợi nhớ ra. Hannibal ơi, chú Titus muốn con ra bưu điện gởi 1 bức thư bảo đảm, mà thím quên nói.
Thím rút ra từ túi áo 1 bao thư hơi bị nhăn, rồi đưa cho cháu.
- Con lấy xe đạp chạy ngay ra bưu điện! - Thím ra lệnh. Tiền đây nè.
- Con đi, con chạy, con bay đây, thưa thím Mathilda! - Hannibal mập đáp. Peter và Bob sẽ làm công việc thay chỗ con. Hai bạn ất than phiền là hơi buồn đấy.
Peter và Bob phẫn nộ nổi giận. Hannibal leo lên xe đạp rồi biến mất. Bà Jones cười:
- Thôi, được rồi, thím thả tự do cho 2 cháu - bà nói. Hai cháu cứ vào cái đống đồ linh tinh mà chơi. Mà thím cũng không biết hai cháu có thể làm gì trong đó.
Bằng 1 động tác, bà chỉ đống đồ phế thải che dấu xưởng sửa chữa của Hannibal và không ai biết - bộ tham mưu của nhóm điều tra.
- Còn thím - bà Jones nói, thím phải lo thư từ đây. Thím sẽ xem ngaỵ Có thể có thư cho Hannibal.
Hai cậu bỏ ngay công việc, không chờ thím Mathilda nói lần thứ nhì. Bà Jones cầm lấy chồng thư từ.
- Không, - bà Jones nói, không có thư cho Hannibal.
Bà giả bộ ra đi, nhưng 2 cậu không lầm khi nhìn ánh mắt tinh nghịch của thím: thím Mathilda rất thích đùa.



- à! Thím vừa nói vừa đứng lại, cũng có 2 lá thư này gởi Ba Chàng Thám tử trẻ. Chắc là cái Câu lạc bộ mới của tụi bây.

Peter cầm lấy hai phong bì, cố kiềm nỗi xúc động, vì đây là lần đầu tiên các cậu nhận được thự Bà Jones ghé qua phòng làm việc của chồng bà. hai bạn chạy thẳng về bộ tham mưu.
- Không được xem thư khi chưa tới chỗ bọn mình, - Peter nói. Công việc là công việc.
- Đồng ý - Bob nói. Từ nay,mình sẽ có thể vào sổ thư từ bọn mình nhận được. Mình đã chuẩn bị sổ rồi, chỉ còn thiếu thư thôi.

Hai cậu luồn lách giữa các chồng vật tư khác nhau, và đến được xưởng của Hannibal.
Xe lán biến mất dưới một đống đồ đạc linh tinh, nên bên trong luôn luôn tối om. Peter bật điện lên, ngay sau khi đóng cửa sập lại. sau đó 2 cậu lấy ghế ngồi và tiến hành mở thư từ của nhóm.
- Úi chà! Peter kêu. Bức thư này của bác Alfred Hitchcock. Bọn mình bắt đầu đọc lá thư này đi.
Bob rất mừng. Ba bạn đã làm quen với ông Hitchcock 1 cách không bình thường lắm và ông đã hứa báo ngay cho ba bạn biết khi nào ông nghe nói đến 1 vụ bí ẩn thích hợp để 3 bạn trổ tải. Cho nên rất có thể là đúng như vậy.
- Trái lại - Bob nói, bọn mình phải để dành cái hay nhất cho phần cuối. Mà mình nghĩ nên chờ Babal về, rồi hẵng mở thư ra.
- Sao? - Peter phản đối. Sau cái cách đối xử của cậu ấy à. Cậu đã nghe Ba bal nói lúc nãy chưa, cậu ấy muốn bắt bọn mình làm phần công việc của cậu ấy. Mà chính cậu là lưu trữ gia, chính cậu phải lo về thư từ.

Bob thấy lý lẽ có tính thuyết phục và lấy dao rọc giấy mở phông bì thứ hai. Tuy nhiên, vì đã để ý nhiều điều, Bob ĐB nghị.
- Trước khi đọc, bọn mình hãy thử suy luận những gì có thể được. Babal đã dặn bọn mình phải tập suy luận mỗi khi có dịp.

- Chưa đọc thư, làm sao mà suy luận được cái gì? - Peter đa nghi hỏi.
Nhưng Bob đã cúi xuống xem xét phong bì màu tím, thơm mù hoa đinh. Lá thư cũng màu tím và thơm phức, ngoài ra, có hình hai con mèo trang trí ở phần trên cùng.
- Hừm! Bob vừa rên vừa ấn hai ngón tay vào trán để suy nghĩ. Được, nghĩ ra rồi. Tác giả của bức thư này là 1 phụ nữ khoảng 50 tuổi. Thấp nhỏ và mập mạp. Nói chuyện nhiều. Nhuộm tóc. Rất thích mèo. Tốt bụng, nhưng đôi khi hơi bất cẩn. Thường hay vui tính, nhưng hiện nay đang gặp rắc rối.
Peter mở tròn mắt:
- Hả! Cậu đã nhìn thấy tất cả những điều này mà không cần đọc nội dung à?
- Dễ ợt - Bob ung dung trả lời. à! mình quên nói thêm là bà rất giàu có và lo làm việc từ thiện.
Peter nhíu mày cầm lấy phong bì và bức thự dần dần nét mặt Peter sáng lên.

- Hình vẽ mèo, nên bà này thích mèo - Peter phán. Tem bị dán xiên xẹo và thậm chí hơi bị rách: chứng tỏ tính bất cẩn. Nhìn chung lá thư, hàng chữ viết bắt đầu đi lên phía trên, cho thấy tính khí lạc quan; nhưng về cuối, chữ lại đi xuống nên ta có thể kết luận rằng hiện bà đang bất hạnh...
- Đúng - Bob nói. Không có gì dễ hơn suy luận, khi ta cố gắng áp dụng.

- Và khi ta có 1 Babal để cho ta những bài học - Peter nói thêm. Bây giờ mình rất muốn biết cậu lấy đâu ra tuổi tác, vòng eo, cách nói chuyện, tài sản, việc từ thiện và tóc nhuộm của bà ấy. Nghe cậu nói y như Sherlock Holmes.
- Cậu xem này - Bob mỉm cười nói. Địc chỉ người gởi cho ta biết bà ở Santa Monica, trong 1 khu nhà rất đắt tiền. Mấy bà sống ở khu đó đều rất giàu có và đều lo làm việc từ thiện, bởi vì không có chuyện gì khác để làm. Mẹ mình nói vậy đấy.

- Đồng ý - Peter đáp. Nhưng còn tuổi, tóc và phần còn lại?

- Giấy viết thư màu tím và thơm phức, mực viết thì màu xanh lá cây. Thường những phụ nữ có tuổi mới xài những thứ này. Nói thật với cậu, mình có 1 bà dì, thấp nhỏ, nói chuyện nhiều, năm mươi tuổi, nhuộm tóc, khá mập, tử tế dễ thương, dùng loại giấy viết y hệt như vậy. Nên mình mới nghĩ rằng bà... Bob nhìn chữ ký - rằng bà Banfry có thể giống dì Hilda của mình, về bề ngoài cũng như về tính tình.
- Giỏi quá! Peter cười và nói. Cậu đoán giỏi y như cậu suy luận. Bây giờ mình hãy đọc xem bà viết gì.

Rồi Peter bắt đầu đọc lớn tiếng:
?? " Gửi ba chàng thám tử trẻ.
Cô Waggoner, bạn tôi, ở Hollywood, đã kể về cuộc điều tra xuất sắc mà các cậu đã tiến hành để trả cho cô ấy chú két bị thất lạc... "
Rõ ràng, bà Banfry đã nghe nói đến những chiến công của Ba thám tử trẻ trong vụ con két cà lăm. Bob giựt lá thư khỏi tay Peter.

- Mình phụ trách lưu trữ - Bob tuyên bố. nên đọc thư là việc của mình, ít nhất là khi Babal vắng mặt.
Peter càu nhàu, nhưng nhượng bộ.

Bob đọc phần tiếp theo. Mà vụ này rất đơn giản. Bà Banfry có con mèo giống Abyssinie, tên là Sphinx, mà bà rất yêu quý. Từ 1 tuần nay, con mèo đã bị mất tích, và cảnh sát không tìm ra được nó. Các lần thông báo trong báo chí địa phương cũng không có kết quả. Bà Banfry chỉ còn biết cầu cứu ba thám tử trẻ, và ba cậu đã trả lại được con két cưng cho cô Waggoner.

- Tốt lắm - Peter nói. Một con mèo mất tích. Đây có vẻ là 1 vụ án nhỏ hiền lành, hợp lý, không có rủi ro cho bọn mình. Mình sẽ điện thoại ngay cho bà Banfry để báo bà biết là bọn mình đồng ý.
- Khoan đã!... Bob trả lời và giữ lại cánh tay của bạn đang đưa về máy điện thoại. Bọn mình chưa đọc thư của bác Hitchcock.



- Đúng, Peter thừa nhận.
Bob rọc phong bì ra, rút 1 lá thư viết trên loại giấy sang trọng, có khắc tên Alfred Hitchcock. Sau khi đọc lớn những từ đầu tiên, lưu trữ viên không kiềm chế nổi và im lặng đọc thật nhanh phần còn lại. Khi đọc xong, nét mặt Bob vô cùng ngạc nhiên.

- Peter ơi, cậu tự đọc lấy đi. Nếu không, cậu sẽ không tin.
Hết sức tò mò, Peter chụp lấy lá thư và đến lượt cậu đọc. Đọc xong, Peter ngước cặp mắt ngạc nhiên tột độ nhìn Bob.

- Úi chà! Peter khẽ nói. Làm sao 1 cái xác ướp 3000 năm tuổi lại có thể bắt đầu kể chuyện đời mình?
Kết thúc với chương 1 của truyện mời các bạn đón đọc chương 2 vào bài sau. Truyện hay cập nhật thường xuyên các truyện trinh thám hay. Mong các bạn ủng hộ

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Truyện trinh thám Con quỷ áo xanh Chương 3


Hôm nay buontruyenhay post tiếp chương 3 truyện trinh thám " Con quỷ áo xanh", do thời gian nên Buontruyenhay post hơi chậm, nên các bạn muốn đọc truyện trinh thám thì hãy ghé qua ủng hộ nha

Ngồi trên xe trở về nhà đầu óc tôi cứ nghĩ đến chuyển tiền bạc, tôi cần bao nhiêu cho đủ đây?
Tôi muốn trở về nhà mình. Có lẽ vì tôi được nuôi dưỡng và lớn lên từ vùng quê hãy vì tôi không có của cải gì cho đến ngày tôi tậu được căn nhà đó, cho dù với lí do gì đi nữa tôi vẫn nhớ ngôi nhà nhỏ hẹp của mình. 

Nhà tôi có trồng cây táo và cây lê Tàu, quanh sân trồng cỏ Augustine. Bên hông nhà trồng cây lựu mỗi mùa cho được ba chục trái, có cây chuối chưa từng đơm hoa kết quả. Dọc theo bờ rào có trồng hoa hồng, hoa thược dược. Trước ngõ là chậu hoa violet giống châu Phi.

Nó chỉ là một ngôi nhà nhỏ. Bên trong có một phòng khách, một buồng ngủ với một bếp. Buồng tắm không đặt với tắm còn khoảng sân sau không bằng chỗ chơi đùa của đứa trẻ. Tuy thế đối với tôi ngôi nhà này mang thật nhiều kỷ niệm. Tôi yêu thương và có thể hy sinh vì nó, nếu một ngày kia ngân hàng ra lệnh cho cảnh sát địa phương đến tịch thu, lúc đó tôi dám cầm súng chống cự còn hơn là chịu giao nhà cho họ.

Bởi vậy tôi mới hợp tác với bạn bè của Joppy để giữ lại ngôi nhà. Cũng có thể tôi nghĩ sai, tôi biết rõ chuyện đó. Tôi cảm thấy khó chịu vì lão DeWitt Albright, nhưng câu nói của Joppy cũng cho tôi cảm giác tương tự dù cho tất cả đều là sự thật. Đến lúc này tôi phải đi ngủ thôi, bỏ qua mọi chuyện ngoài tai.
- Easy! - tôi nói một mình - đi ngủ một giấc cho đã, sáng mai đây đi kiếm việc làm.
- Nhưng hôm nay mới hai mươi lăm tháng sáu, - có tiếng ai mới vừa nói "Còn món tiền sáu mươi bốn đô la vào ngày một Tây tháng Bảy tới đây thì làm sao?"
- Tôi sẽ nhận đủ - tôi đáp.
– Làm thế nào?

Rồi câu chuyện lại nói tiếp nhưng rõ ràng chẳng được ích gì. Chỉ còn cách tôi phải nhận tiền lão Albright và thi hành lệnh miễn là việc làm hợp pháp bởi tôi còn căn nhà nhỏ hẹp những rất đỗi thân thương và tôi không thể nào bỏ phố mà đi.

Và còn chuyện khác nữa.

DeWitt Albright khiến tôi có phần lo lắng. Lão to con bề thế, trông có vẻ bậm trợn. Mỗi khi nhìn lão vươn vai bạn có thể hiểu rằng lão muốn biểu dương sức mạnh. Nhưng tôi cũng to con như ai.
Và bọn thanh niên như tôi chẳng bao giờ chịu khuất phục trước sự sợ hãi.
Dù lão có biết vậy hay không, tôi cảm thấy tự hào về mình. Tôi càng lo sợ vì lão nên tôi càng phải nhạn lời thi hành nhiệm vụ giao phó.

Địa chỉ lão Albright ghi lại là khu chung cư nhỏ hẹp màu vàng nhạt ở phố Alvarado. Quanh đó nhà nào cũng to lớn, bề thế không có vẻ gì cũ kỹ hay dễ nhận ra điều đó. Tôi bước tới phía cảnh cổng sắt, đi theo lối đi hành lang có lối vào làm theo kiểu dáng Tay Ban Nha. Nhìn quanh không thấy ai, cũng chẳng có bảng hướng dẫn. Trước măt tôi là dẫy phòng của màu kem bên ngoài không treo bảng tên.

- Xin lỗi ông.
Nghe được tiếng nói tôi giật thót.
- Hả… giọng nói tôi lạc đi quay lưng lại nhìn về phía người đàn ông nhỏ thó.
- Ông tìm ai?
Hắn là một tên da trắng người nhỏ thó mặc bỏ áo vét làm đồng phục.
- Tôi đi tìm, ô… à…, - tôi nói lắp bắp. Lúc đó tôi quên mất tên người mình cần tìm. Tôi nheo mắt nhìn qua khe cửa.
Tôi nhớ lại thói quen nhìn theo kiểu đó lúc còn nhỏ ở Texas. Hễ khi nào một tên da trắng anh chị tóm được tôi vì một chút lơ là, tôi liền quên hết mọi chuyện, không còn gì để khai. "Mi biết ít sẽ đỡ rắc rối hơn" bọn chúng từng dậy cho tôi điều đó. Tôi ghét chuyện đó, ghét cả bọn da trắng lẫn bọn da màu dậy cho tôi làm chuyện đó.

- Tôi có thể giúp ông được chứ? - tên da trắng lại hỏi. Tóc hắn quăn tít đỏ hoe, mũi nhọn hoắt. Tôi chưa kịp trả lời, hắn đã nói ngay "Ở đây giao hàng lúc chín giờ và sáu giờ".
- Không, không đâu, - tôi vừa nói, vừa có nhớ lại.
- Thôi được rồi! ông có thể ra về".
- Ồ không, tôi muốn nói…

Tên da trắng lùi lại phía chỗ bục gỗ kê sát tường. Tôi đoán hắn giấu chiếc dùi cui phía sau đó.

- Albright! - tôi chợt nói lớn.
- Hả? - hắn quát lại.
- Albright! Tôi đến đây gặp Albright!
- Albright nào? - cặp mắt hắn đây về nghi hoặc, tay lòn ra phía sau bục gỗ.
- Ông Albright. Ông DeWitt Albright.
- Ông Albright à?
- Phải, tên ông đó.
- Ông định giao hàng gì nào? – hắn hỏi, chìa bàn tay gầy khẳng khiu ra.
- Ồ, không, tôi đến gặp ông ta vì có hẹn trước. Tôi nói rõ hơn tôi cần gặp ông ấy. - Tôi ghét tên da trắng này quá.
- Ông định gặp ông ta à? Vậy mà ông lại không nhớ tên?
Hít vô một hơi thật sâu. tôi thủng thỉnh nói:
- Tôi định gặp ông DeWitt Albright tối nay, từ sau bẩy giờ trở đi.
- Vậy là ông định gặp ông ta bẩy giờ tối nay? Tám giờ rưỡi rồi, ông ấy đâu còn ở đây nữa.
- Ông ấy hẹn tôi cứ đến bất cứ lúc nào sau bẩy giờ.
Hắn lại chỉ tay về phía tôi.



- Ông ta có dặn ông đến đây trễ vậy không?
Tôi nhìn hắn, lắc đầu. Tôi muốn rạch vô mặt hắn như tôi đã từng làm với một tên da trắng trước đây.
- Bởi vậy làm sao tôi không ngờ ông là kẻ trộm? Ông không nhớ tên người cần gặp, còn nhờ tôi dẫn đường vô đây. Vậy mà ông không biết tính trước có bạn đi theo ở lại đây chờ tôi.
Tôi thấy chán:

- Thôi bỏ qua đi ông bạn, - tôi nói – Nhờ nhắn dùm có ông Rawlins đến tìm ông ấy. Nhờ ông nói dùm luôn là lần sau viết cho tôi miếng giấy kẻo không thì ông đây không cho một tên da đen lang thang như tôi vô cửa.
Tôi định cất bước đi ra. Tôi muốn về nhà cho xong, có thiếu gì cách để kiếm ra tiền. Tên da trắng nói với theo:

- Khoan đi đã! - Hắn nói - Chờ ở đây, tôi sẽ quay lại ngay!
Rồi hắn rón rén bước qua lối của sơn màu kem, bước vô trong rồi đóng cửa lại. Một lát sau tôi nghe rõ tiếng khoá kêu lách cách.

Nếu các bạn chưa đọc chương 1 và chương 2 truyện trinh thám "Con quỷ áo xanh" thì vào đây để đọc nha.
Chờ một lúc thấy hắn mở cửa và ra dấu cho tôi đi theo. Hắn nhìn quanh rời dẫn tôi vô cửa, hình như hắn đang dò xét hành vi của tôi. Bước ra đến ngoài là khoảng sân rộng rãi lát gạch đỏ sẫm, chung quanh trồng ba cây cọ cao ngất vượt khỏi nóc ngôi nhà ba tầng với tán lá um tùm. Nhà ở tầng trên ráo lưới xung quanh để các dây hoa hồng trắng, hồng vàng bám theo rồi trổ cành xuống phía dưới. Đêm nay trăng sáng, trăng lưỡi liềm chiếu chênh chếch vô mái nhà bên trong.

Hắn bước tới trước, mở thêm một cánh cửa ở phía bên kia sân. Lối đi mới dẫn xuống cầu thang sắt cũ kỹ đi vô ngay giữa ngôi nhà. Hắn dẫn tôi đi ngang qua phòng nấu nước nóng bụi bặm ra đến ngoài hàng hiên trống trơn vách tường sơn màu lục xám xịt, mạng nhện giăng đầy.
Ở cuối dãy nhà tôi nhìn thấy cánh cửa sơn cùng màu nứt nẻ bám đầy bụi.

- Đây là nơi ông cần đến, - hắn nói.
Tôi vừa nói dứt lời cảm ơn, hắn đã bỏ đi ngay. Từ đó về sau tôi không còn gặp lại hắn nữa. Tôi ngẫm nghĩ sao trong cuộc đời có những kẻ ta chỉ gặp trong chốc lát, nói năng nhặng xị rồi bỏ đi luôn. Cha tôi là người vậy đó, còn mẹ tôi thì cũng chẳng hơn gì.

Tôi đưa tay gõ vô cánh của cũ kỹ, tôi chờ được gặp Albright, nhưng trái với ý nghĩ của tôi, cánh cửa mở ra nhìn vô bên trong căn phòng nhỏ hẹp là hai người lạ mặt.

Tên đang đứng ở của cao gầy, tóc nâu quăn tít, da sẫm như dân da đỏ lại Ấn Độ, mắt nâu nhạt như thể màu vàng. Còn tên thứ hai đứng tựa lưng vô tường ở đằng xa thì thân hình lùn tịt, hắn có cặp mắt như người Tàu, tôi nhìn nhưng không thể đoán ra hắn thuộc giống dân nào.

Tên có nước da sẫm chìa tay ra nhếch mép cười. Tôi đoán hắn muốn bắt tay song không hiểu sao hắn lại vỗ vỗ bên người tôi.
- Này ông bạn! Có việc gì không vừa lòng phải không? - Miệng nói tay tôi xô hắn ra. Còn tên mặt mũi giống người Tàu đang thò tay vô túi.
- Ông Rawlins - tên có nước đã sẫm cườối nhìn tôi và nói bằng một thứ giọng mà tôi không đoán ra nói. - Yêu cầu ông đưa tay lên cao một chút, tôi muốn kiểm tra - chợt hắn chuyển qua giọng cười gằn.
- Cứ giữ tay yên một chỗ, ông bạn. Tôi không thích ai sờ mó vô người tôi.

Tên nhỏ thó lùn tịt kia lôi thứ gì đó trong túi ra nữa, tôi chưa thể đoán là thứ gì. Hắn bước tới gần hơn. Ngay lập tức tên kia đưa tay nắm ngực tôi, tôi chóp lấy cườm tay hắn.
Hắn chớp chớp mắt, nhếch mép cười nhìn vào mắt tôi, rồi quay qua nói cho tên đồng bọn nghe:
- Không sao đâu Manny, tay này coi bộ được đây".

- Chắc không, Shariff?
- Chắc chứ. Hắn được đấy, chỉ hơi nghị ngờ chút thôi. - Shariff nhe hàm răng trắng bóng trề môi ra thâm sì. Tay tôi còn nắm chặt cổ tay hắn.
Shariff cất tiếng:
- Để cho hắn gặp đi, Manny.
Manny lại thò tay vô túi rồi đưa tay gõ vô cửa phía sau. Một lát sau DeWitt Albright mở cửa ra.
- Easy! - lão cười nói.
- Hắn không đồng ý để bọn tôi kiểm tra - Shariff nói, tôi buông tay hắn ra. - Để yên đó - Albright nói - Ta muốn biết có phải hắn đi một mình không?
- Ngài là ông chủ mà? - Shanff nói với giọng chắc chắn pha một chút ngạo mạn.
- Mi và Manny có thể rời khỏi đây. - Albright cười nói - Ta có chút việc cần bàn với Easy!

Lão Albright đứng ở phía sau chiếc bàn màu vàng nâu to kềnh, đặt đôi giày màu be bên cạnh chai rượu Wild Turkey đã vơi một nửa. Trên tường phía sau lưng treo tờ lịch in hình giỏ trái dâu. Nhìn quanh không thấy một món nào khác nữa. Dưới sàn nhà trơn bóng: một tấm vải bạt màu vàng căng dài điểm thêm nhiều đốm sắc màu xen kẻ.

- Mời ông Rawlins ngồi! Lão Albright mở lời, tay chỉ về phía chiếc ghế trước bàn giấy. Lão để đầu trần, không nhìn thấy chiếc áo bludong đâu. Nhìn dưới tay bên trái có đây đeo bao súng màu trắng. Vậy là mũi súng chĩa xuống dưới thắt lưng.

- Những chiến hữu của ông có vẻ ngon lành, - vừa nói tôi vừa quan sát chung quanh.
- Bọn chúng cũng như anh thôi, Easy. Mỗi khi cần lực lượng tôi chỉ nhấc máy gọi, bọn chúng kéo đến cả bầy lãnh phần thi hành nhiệm vụ, giá cả sòng phẳng.
- Tôi muốn hỏi có phải tên nhỏ thó kia là người Tàu?
Lão Albright lắc mình:
- Không ai biết đâu. Hắn là con mồ côi ở Jersey City. Uống gì chứ?
- Được.
- Đây là một điểm thuận lợi lúc làm việc một mình, lúc nào cũng có sẵn chai rượu trên bàn. 

Ngay cả giám đốc một công ty lớn cũng phải giấu chai rượu dưới ngăn kéo còn ta đây bảy ngay ra trên bàn. Bạn muốn uống thử rượu này không? Thế thì tôi thích lắm. Bạn không thích uống thứ này? Sau lưng bạn có cửa ra đó. - Vừa nói tay lão rót vào hai ly rượu lấy ra từ dưới ngăn kéo.
Tôi để mắt nhìn theo khẩu súng. Báng và lòng súng đen ngòm, cái phần hấp dẫn nhất đó của lão DeWitt lại không phải la màu trắng.

Tôi nghiêng người đỡ lấy ly rượu, lão mới hỏi:
- Sao, chịu nhân việc chứ, Easy?
- Được thôi, cùng còn tuỳ ông đang tính việc gì trong đầu?
- Ta đang cần tìm người, một bạn chiến hữu, - lão nói. Lão rút trong túi áo sơ mi ra một tấm ảnh đặt xuống bàn. Hình chụp phần đầu và vai một phụ nữ da trắng trẻ đẹp. Một bức ảnh đen trắng được phục chế lại thành ảnh màu trông như những ca sĩ nhạc Jazz bày ở trước cửa mấy hộp đêm. Tóc nàng xoã nhẹ xuống đôi vai trần, gò má cao, còn đôi mắt phải lộ màu xanh nếu như người thợ phục chế ảnh khéo tay. Ngắm nhìn một lúc lâu tôi nghĩ phải đi tìm cho ra nếu muốn để cho nàng mỉm cười nhìn về phía mình y như vậy.

- Daphne Monet, - lão Albright nói - Cũng không tệ lắm đâu nhưng mà khó tìm cho ra.
- Tôi thấy nó chẳng liên quan gì đến việc của tôi, - tôi nói - Tôi chưa bao giờ để ý đến cô nàng này.
- Tiếc cho anh, Easy. - Lão cười nhìn qua tôi. - Tôi nghĩ là anh có thể giúp ta một tay!
- Tôi chưa nghĩ ra thế nào. Mấy cô nàng giống như thế này biết số máy của tôi không khó khăn gì. Ông nên gọi báo cho cảnh sát là hãy nhất.

- Tôi chẳng khi nào gọi ai nếu không phải là bạn bè, hoặc ít ra là bạn trong số quen biết với nhau. Tôi không quen biết bọn cớm, bạn bè tôi cũng vậy.
- Vậy thì ta nên…
- Này Easy, anh biết đó - chợt lão cắt ngang, - Daphne thích giao du với bọn Negro. Nàng thích nghe nhạc Jazz, thích ăn đùi heo, thịt gà tây, anh hiểu ý tôi nói chứ?
Tôi hiểu quá nhưng mà không muốn nghe.
- Như vậy ông cho là cô nàng thường lui tôi khu phố Watts?

- Chắc là vậy, mà này anh biết không, ta không thể đi tìm cô nàng ở mấy chỗ đó vì ta không phải là người giỏi thuyết phục. Joppy thì hiểu ta quá nên mới kể hết những gì lão biết cho ta nghe, ta đã từng hỏi dò và lão chỉ có thể kể tên ông bạn ra thôi.
- Vậy ông muốn nhắm vô cô nàng để làm gì?

- Bạn của ta muốn gặp nàng để ngỏ lời xin lỗi, Easy. Ông ta hay cáu gắt nên cô nàng mới bỏ đi.
- Thế là ông ta muốn nàng quay về? - Lão Albright cười.
- Liệu tôi có giúp được gì cho ông không, ông Albright? Joppy đã kể cho ông nghe tôi mất việc mấy bữa nay, tôi phải lo tìm việc để trả nợ.
- Tôi trả công một trăm đô la tuần, ông Rawlins, tôi ứng tiền ra trước. Ngày mai ông đi tìm nàng và giữ hết số tiền trong túi.
- Ông Albright, tôi chẳng hiểu gì cả. Tôi muốn nói là làm thế nào tôi lại dính dáng vô chuyện đó. Ông đang tính chuyện…

Lão giơ nắm tay rắn rỏi đặt trên miệng mới nói:
- Này Easy mỗi sáng ra hãy cứ nghĩ là anh có việc phải đụng chạm ngay. Anh chỉ nên thắc mắc một việc liệu anh có dính dáng tới… hay là không.
- Tôi muốn nói không thích dính dáng tới pháp luật.

- Vậy nên tôi mới nhờ đến anh giúp một tay. Tôi chẳng ưa gì bọn cảnh sát. Cảnh sát lo bảo vệ luật pháp và anh cùng biết luật pháp là thế nào rồi, phải không?
Tôi đã hiểu ra được vấn đề trước mắt nhưng tôi cần im lặng.

- Luật pháp, - lão nói thêm - Chỉ phục vụ bọn nhà giàu, dân nghèo làm sao với tới được. Anh bạn không muốn dính dáng đến chuyện luật pháp ta cũng vậy thôi.
Lão nhấc ly rượu lên nhìn ngắm như thể xem có con sâu chui vô đó không, xong rồi đặt xuống bàn, tay úp quanh miệng ly.

- Ta chỉ nhờ ông bạn tìm cho ra một cô gái, - lão nói - Và cho ta biết cô nàng đang ở chỗ nào chỉ có vậy. Anh tìm cho ra rồi nói nhỏ vô tai cho ta nghe, cũng chỉ có vậy thôi. Anh tìm được nàng sẽ có tiền thưởng để trả nợ và bạn ta sẽ giúp anh việc làm thậm chí có thể đưa anh về lại hãng máy bay Champion.

- Ông cho biết ai là người muốn tìm cô gái đó?
- Không thể nói tên ra, Easy, thà vậy còn hơn.
- Vậy nên tôi không muốn cất công đi tìm, để rồi gặp mấy tên cớm như muốn nói tôi là người sau cùng đi tìm nàng - trước khi nàng biến mất.
Lão da trắng lắc đầu cười như thế vừa nghe tôi kể chuyện tiếu lâm.
- Chuyện đó xảy ra như cơm bữa, Easy. Ngày nào cũng có. Anh là người có văn hoá, đúng không?
- Có mà sao kia?
- Anh có coi báo. Hôm nay có không?
- Có chứ.
- Ba vụ án! Ba lận! Chỉ trong một đêm. Chuyện thường ngày ở phố. Người ta sinh ra tìm mọi cách để sống, để hưởng thụ ngay cả khi họ chỉ còn ít tiền gửi nhà băng. Ai cũng lo thu xếp chuyến đi nghỉ cuối tuần, chuyện đó không ngăn được cái chết. 

Chương trình đi nghỉ cuối tuần không cứu được họ khi thời điểm vừa đến. Con người tìm mọi cách để sống nhưng vẫn có lúc lơ là mất cảnh giác. Họ quên mất một điều quan trọng là cứ mãi tin tưởng rằng không có chuyện gì xảy ra.
Nhìn dáng điệu lão ngồi dựa lưng vô thành ghế nhếch mép cười khiến tôi nhớ lại gương mặt của thằng Mouse. Tôi chợt nhớ vì sao hắn hay cười nhất là mỗi khi có chuyện không may xẩy đến cho người khác.

- Anh cứ đi tìm cho ra người con gái đó rồi báo lại cho ta hay, chỉ có vậy. Ta không gây đau đớn cho nàng, bạn ta cũng không được đụng chạm đến nàng. Anh đừng lo nghĩ vớ vẩn làm gì.
Lão kéo ngăn tủ lấy chiếc vì chìa ra một xấp giấy bạc. Lão đếm mười tờ, mỗi lần đếm thè lưỡi liếm ngón tay cái xong rồi xếp ngay ngắn bên ly rượu.
- Một trăm đô la đây, - lão nói.

Tôi chẳng hiểu vì sao đó không phải là một trăm đô la của tôi.

Nhà lại thuở hàn vi tôi chỉ mong có được một chỗ ngả lưng mỗi lúc đêm về, có được miếng ăn, bạn tôi thường đãi tôi ăn uống và còn biết bao nhiêu cô nàng muốn ngủ với tôi nữa kia. Lúc tôi nhận được món tiền thế chấp tôi thấy nó còn giá trị hơn cả tình bạn. Lão Albright không phải là bạn nhưng lão có được cái mà mình đang cần. Lão là một ông chủ tốt bụng. Lão mời tôi uống thứ rượu ngon và đối đãi tử tế. Lão kể tôi nghe mấy mẩu chuyện, hết thẩy là chuyện "láo" từ lúc còn ở Texas.

Một trong những câu chuyện kể là lúc lão còn làm luật sư ở bang Georgia.
- Ta bào chữa cho một tên ghiền ma tuý can tội đốt nhà ông chủ ngân hàng, DeWitt nhìn chằm chằm về phía bức tường phía sau chỗ tôi ngồi, lão kể - Chủ nhà băng xiết nợ hắn. Ông bạn biết là chủ nợ không cho con nợ thời gian thu xếp lo trả nợ thi ca còn nợ lẫn chủ nợ đều có tội"
- Vậy là ông cứu nó thoát tội? - tôi hỏi lại.
Lão DeWitt nhếch mép cười nhìn tôi.
- Phải, lúc đó công tố viên đã cáo buộc Leon, tức là tay ghiền ma tuý. Có điều ngài công tố viên Randolph Corey có đủ chứng cứ buộc tội thân chủ tôi đã phạm tội đốt nhà. Nhưng lúc tôi đến kiểm tra nhà Randy, ngồi vô bàn tôi lôi ra được khẩu súng ngắn này. Tôi mới ngồi lại chỉ bàn chuyện thời tiết, vừa kể chuyện tôi vừa lau súng.

- Cứu được thân chủ thoát tội là một chiến công đấy chứ?
- Khỉ ho! Leon là tên vô dụng. Còn quan toà Randy thành danh trong mấy năm liền ta còn nhớ lúc đó ông ta thua kiện". Lão Albright vươn vai mới nói tiếp - Khi đứng trước một vấn đề pháp lý: anh bạn nên bình tĩnh. Mọi việc trên đời này đều có cái lẽ công bằng của nó.

Uống hết máy ly rượu tôi mới kể qua chuyện chiến tranh. Hết thẩy là chuyện xưa giữa bọn đàn ông với nhau, một nửa là thật, một nửa để cười chơi. Kể gần cả tiếng lão mới hỏi:
- Này Easy, anh đã từng giết ai chưa?
- Thế nào?
- Anh đã từng đánh giáp lá cà với ai chưa?
- Sao vậy?
- Không có lý do gì hết. Ta chỉ muốn biết là anh đã từng nhìn thấy vài vụ tương tự như vậy chưa?
- Vài vụ.
- Anh đã từng sáp lại gần để giết ai đó? Ta muốn nói rất gần đến nỗi anh bạn chỉ vừa nhìn thấy hắn mất cảnh giác rồi hắn không để ý. 

Mỗi khi anh ra tay giết một mạng người nghĩ thật là ghê tởm. Bạn giết nhau trong thời chiến ta cho đó là một hành vi ngu xuẩn. Ta biết anh bạn không còn mơ thấy người mẹ thân yêu của anh nữa đâu, hay bất cứ một giấc mơ đẹp đẽ nào khác. Nhưng anh đã quen với không khí chiến tranh nên mới nhúng tay vào chuyện đó.
Nhìn đôi mắt xanh nhợt nhạt của lão khiến tôi nhớ lại xác chết quân Đức mắt mở trừng trừng nằm xếp đống trên đường về Beclin.
- Này Easy, anh nên nhớ một điều, - Lão vừa nói tay vừa cầm tiền trên bàn trao cho tôi - trong bọn chúng ta đây nếu có kẻ chém giết thanh toán lẫn nhau thì cũng chẳng có gì ầm ĩ, nó cũng giống như lúc ta uống cạn một ly rượu bourbon. - Lão nốc cạn ly rượu rồi cười.
Chợt lão cất tiếng:
- Ta nghe Joppy kể anh thường tới quán bar trốn thuê ở khu phố Tám-chín và Trung tâm. Có người nhìn thấy Daphne vô quán bar đó cách đây ít lâu. Ta không rõ tên gọi là gì những đó là nơi những tay chơi có tiếng thường ghé lại vào cuối tuần và người quản lý tên là John. Tối nay anh bạn khởi sự là vừa đấy.
Nhìn cặp mắt lờ đờ của lão tôi biết ngay tiệc rượu vừa tàn. Tôi không biết nói gì hơn là gật đầu, bỏ tiền vào túi, bước ra ngoài.
Ra đến cửa tôi ngoái nhìn lại định gật đầu chào lần nữa nhưng thấy lão DeWitt Albright tay rót rượu mặt nhìn trân trân về phía bức tường xa xa. Lão đang nhìn về một nơi xa xăm, xa hơn chốn sào huyệt bẩn thỉu mà lão đang ngồi.
Kết thúc chương 3 truyện trinh thám, Buontruyenhay sẽ cập nhật chương 4 vào ngày mai, các bạn qua ủng hộ nha.